Về nhà đi cày thôi – P.14 và hết!

Thấy cô này bán côn trùng bỏ bịch nên ăn thử cho biết. Nhộng thì béo béo, ăn cũng ngon, nhưng mà chiên lên không còn nhiều “sữa”, còn dế thì cũng bình thường, bọ hung thì hơi hăng một chút ăn không ngon miệng bằng, chắc do chế biến chưa tới.


Đọc tiếp “Về nhà đi cày thôi – P.14 và hết!”

Bye bye Thailand, về Lào thôi – P.13

Khu này chắc các chị em thích

Đép Crocs chính hiệu Thái Lan, một đôi vầy giá gần hai ngàn Bath đó, chắc mua về để chưng thôi chứ hông dám đi nhiều sợ mòn uổng


Đọc tiếp “Bye bye Thailand, về Lào thôi – P.13”

Thái Lan: Lịch sự và đàng hoàng mà cứ ngỡ… – P.11

– Ở Lào xuất cảnh tốn 25.000 kíp/ người. Nộp lại tờ giấy xanh lá Customs Declaration for Temporary Imported Passenger Vehicle cho hải quan. Vì qua Thái xong rồi còn quay lại Lào để về VN nên tuân thủ quy định lắm, chứ hồi ở Lào về VN không nộp lại giấy này cũng chẳng thấy ai đòi, biết đâu giữ lại để lúc quay về khỏi cần làm nữa không chừng đỡ tốn 😀

– Qua Thái làm giấy cho xe máy trước:
+ Có người hướng dẫn chỗ photo Passport, cà-vẹt xe rồi điền vào giấy mua bảo hiểm của công ty Indara Insurance Public: 150B.
+ Xin tờ giấy Arrival card Thai Immigration Bureau rồi tự điền thông tin vô, nhớ điền chữ in hoa.
+ Làm thủ tục xuất cảnh cho người & xe chung một chỗ: người 100B + xe 100B. Ai đi một mình thì làm ở cổng trong tòa nhà hải quan cho mát mẻ.

 

Thái Lan: Lịch sự và đàng hoàng mà cứ ngỡ…

Cửa khẩu Vang Tao của Lào khá nhộn nhịp và có vẻ cũng hơi bát nháo, dựng đại chiếc xe chạy mấy ngày đường đầy bụi rồi vào làm thủ tục xuất cảnh xong qua tới cửa khẩu Chong Mek mà trong bụng cũng không biết vụ xe cộ thế nào. Gặp được một anh hải quan Lào biết tiếng Việt chỉ chỗ dựng xe rồi một người đại diện vào hỏi thông tin. Tui với một ông nữa cùng vào hỏi, lần này có kinh nghiệm hơn chút đỉnh nên đi thẳng vô ngay chỗ có xe chạy qua rồi hỏi luôn.

Ấn tượng đầu tiên với cán bộ bên Thái là lịch sự, nhiệt tình, tiếng Anh tốt. Bác cán bộ ra khỏi chốt hướng dẫn rồi dắt tui vô tới trong phòng photocopy giấy tờ để mua bảo hiểm luôn, trong này có một cậu đứng photo rồi điền thông tin giúp luôn, chi phí hết 150B, đang đứng đợi thì đâu có thêm bà cán bộ khác vô nói gì đó bằng tiếng Thái xong cái đòi tui 300B mới được, tui tức mình chạy ra ngoài kêu bác cán bộ vô thì mới êm xuôi. Khúc này do không có hóa đơn nên tui cứ tưởng là trả 150B cho tiền giấy mực nên cũng hơi buồn, nhưng mà về coi lại hình thì mới thấy rõ ràng, hóa ra mình hiểu lầm mất rồi, mai mốt có qua đây chơi nữa gặp ổng mời điếu thuốc mới được. Bởi vậy có làm giấy tờ gì thì cứ nên chụp lại một bản vừa để tiện khi cần phải xem lại thông tin mà vừa để lưu lại nếu có cần phải nộp trả lại.

Lo giấy tờ cho xe xong xuôi thì tới người. Tự điền thông tin vào tờ Arrival card – Departure card, vẫn chú ý là phải điền chữ in hoa và điền từng chữ một vào đúng các ô trống vạch sẵn, chắc là họ có hệ thống quét thông tin tự động nhận dạng chữ viết nên hơi phức tạp một chút. Cần phải điền hết toàn bộ các thông tin, kể cả Address in Thailand là địa chỉ chỗ dự định ở nữa, hỏi mấy cái này đúng lắm phải biết chứ không lẽ qua xứ người ta mà ngủ công viên hay bến xe, mấy cái này thì nên chuẩn bị sẵn ở nhà để qua đó chỉ cần điền vô thôi.

Xong thì đánh thêm phần khảo sát nữa cho đẹp, tui thì cứ me mục đích qua là Business với Holiday, còn Yearly income thì quất đại 80,001 and over luôn cho sang, bên này anh là Triệu phú Việt Nam Đồng chứ giỡn hả, tháng nào thu nhập bèo bèo cũng phải hơn sáu số nhe, tám chục ngàn chỉ là muỗi thôi nhé!

Đọc tiếp “Thái Lan: Lịch sự và đàng hoàng mà cứ ngỡ… – P.11”

Đổi tiền chuẩn bị đi Thái – P.10

Trong lúc đợi đồ ăn trưa thì thấy mấy bác trai giải trí bằng màn bi sắt, đó giờ nghe nói mấy lần, cũng có nghe bên xứ mình cũng có chơi mà có thấy bao giờ đâu.
Mấy bác này ném bi mà y như mình bắn đạn vậy


Đọc tiếp “Đổi tiền chuẩn bị đi Thái – P.10”

Thăm Wat Phou, lịch sử bi tráng của vương quốc Chân Lạp đầu tiên – P.8

Sáng bữa sau dậy sớm đi loanh quanh đảo coi ở đây người ta làm gì. Kể ra cũng hay, chạy loanh quanh vậy mà dậy cũng sớm lắm, chứ ở Sài Gòn toàn ngủ tới sáng bảnh mắt mới lồm cồm dậy đi mần, ở nhà sướng quá chắc riết hư người ra cũng nên 😀 Con đường cát chút xíu mà tui chạy xe ai cũng nhường hết trơn, còn cười nữa nữa, thấy vậy tui cũng nghe răng cười lại, thân thiện quá cỡ.

Cái này là resort La Folie Lodge nè, đẹp hông, chỗ tui ở cũng tựa tựa vậy đó.

Đọc tiếp “Thăm Wat Phou, lịch sử bi tráng của vương quốc Chân Lạp đầu tiên – P.8”

Đêm tìm chỗ ngủ trên đảo Don Daeng, kể ra cũng may, Lào – P.7

Đứng trên lan can coi thác không đã, nên trèo xuống dưới này coi cho hoành tráng. Có anh Tây mặc đồ trắng, đội nón trắng, đeo kiếng đen, râu quai nón đen đang trầm ngâm dòm thác, dòm coi bộ cũng đẹp trai mà không biết ảnh đang suy nghĩ cái gì nên tui chụp xong tấm hình cũng bắt chước lội xuống thử, trời ơi ta nó nước nó mát gì đâu á, vốc vài ngụm lên mặt sướng cứ như dìa nhà tắm nước mưa trong lu vậy.

Những khó khăn đầu tiên với các thủ tục hành là chính của Cambodia – Laos (P.6)

Bữa nay đang có hứng nên ngồi ở cty tranh thủ kể luôn mà cái account Flickr chả hiểu sao lâu lâu lại bị lỗi SSL không thể connect được, xong cái một hơi đói bụng quá, run tay hết gõ bàn phím được nên thôi đóng máy chạy dìa kiếm gì ăn luôn. Dìa nhà lần quần đảm đang chút xíu mà tới giờ này mới rặn ra thêm ít nữa, bà con coi chơi cho vui mắt rồi đi ngủ nghen.

——————————

Những khó khăn đầu tiên với các thủ tục hành là chính của Cambodia – Laos

Nếu bạn chỉ muốn tìm hiểu thông tin/ chi phí để xuất/ nhập cảnh thì coi ở đầu nghen, khúc này tui kể chuyện hơi dông dài.

Tới biên giới Cam – Laos, bọn tui dắt xe đi thẳng tới cái chòi Immigration Police & Passport Control để làm thủ tục, họ bắt phải tự điền lại thông tin vô tờ giấy Departure card được đính kèm hồi nhập cảnh. Bạn nên điền thông tin bằng chữ in hoa và không có dấu nhé, có khi họ có nhắc “Please complete with capital letter” nhưng cũng có khi không có dòng này, chỉ cần điền tới ngay phần Giới tính rồi ký tên là xong. À không, còn phải đóng $2 nữa.Cái chòi Immigration cũng đẹp lắm nha, toàn bằng gỗ, sơn trắng xanh rất nổi, tui không có ý chê đâu
Coi vậy cũng mau lẹ, thế là dắt xe tiếp tục qua bên cửa khẩu Nongnokkheane bên Lào để làm thủ tục nhập cảnh, tốn 20 000 kip/ người, cũng tranh thủ hỏi thử vụ xe máy, tui nói tiếng Tây theo kiểu tiếng ta, còn ông cán bộ thì trả lời tiếng Việt theo kiểu tiếng họ nên không biết nghe làm sao ra được hai chữ “Khong can” nên lon ton dắt xe ra khỏi khu vực STOP rồ ga tính chạy thì đâu lòi ra thêm một ông cán bộ nữa, ông này đứng tít trong cửa cứ ra hiệu xua xua tay, chúng tui ai nấy cũng đinh ninh rằng ổng kêu mình đi lẹ đi, đừng có đứng đây lâu quá cản trở giao thông nên vọt luôn ai dè ổng la um lên gì đó.Không biết chuyện gì xảy ra nên mới quay lại coi sao, dòm thấy cái phòng ổng ngồi là phòng Vehicle Check IN – OUT, rồi biết luôn, mấy con ngựa sắt chưa qua tay ổng kiểm dịch đây mà! Ông cán bộ nói “khong can” hồi nãy cũng chạy ra bập bẹ được mấy câu ngoại ngữ Vietnamese một hơi thì chúng tui cũng hiểu ra rằng VN qua Cam thì khỏi cần nhưng mà từ Cam qua Lào thì phải cần, phải bác Thăng nhà mình với bác gì coi xe bên đây cũng hữu nghị như với cái bác bên Cam thì hay biết mấy!

Đọc tiếp “Những khó khăn đầu tiên với các thủ tục hành là chính của Cambodia – Laos (P.6)”

Hành trình ngược dòng Mekong: Đất nước Triệu Voi – P.5

Xin lỗi đã để bà con đợi lâu, mấy nay tui phải đi mần quá trời, tối dìa nhà mệt quá nên chả viết thêm gì nổi nữa. Nay tui mới tranh thủ viết tiếp được, tại coi vậy mà cũng tốn thời gian, mở cái thư mục chứa hình ra coi rồi mở tiếp cái file đang viết dang dở, đọc lại một đoạn, rồi coi lại mấy tấm hình để lấy trớn, lấy trớn xong cái coi tiếp mấy tấm nữa, coi vừa nhớ vừa tưởng tượng lại cái khoảnh khắc lúc đó, có nhiều tấm coi mà thắc mắc chả hiểu lúc đó mình đang nghĩ cái gì nữa, rồi cái mở Google kiếm coi phải chỗ đó không, nhiều khi gặp trúng bài nào hay quá hình người ta chụp đẹp quá cái ngồi đọc mà quên mất luôn 😀

Quy trình kể chuyện của tui hơi nhiêu khê, bà con thông cảm nghen!

——————————–

Có Mục lục ở cuối trang nghen bà con!

Bên đường thấy cắm cái bảng Mekong Bird Resort chỉ vào con đường đất đỏ làm tui với ông anh cũng nổi máu tò mò, trong lúc mọi người còn đang đợi cơm chín thì vòng xe vô coi thử, chạy hết đường đất đỏ thì hóa ra trong này có mấy cái đảo nhỏ nhỏ nữa, người ta dựng mấy cái nhà cặp bên bờ sông, cặp nào đi trăng mật thì ghé đây ở vài bữa chắc quên hết bụi trần được, vài bữa thôi, ở lâu buồn lắm 😀

Đọc tiếp “Hành trình ngược dòng Mekong: Đất nước Triệu Voi – P.5”