Thái Lan: Lịch sự và đàng hoàng mà cứ ngỡ… – P.11

– Ở Lào xuất cảnh tốn 25.000 kíp/ người. Nộp lại tờ giấy xanh lá Customs Declaration for Temporary Imported Passenger Vehicle cho hải quan. Vì qua Thái xong rồi còn quay lại Lào để về VN nên tuân thủ quy định lắm, chứ hồi ở Lào về VN không nộp lại giấy này cũng chẳng thấy ai đòi, biết đâu giữ lại để lúc quay về khỏi cần làm nữa không chừng đỡ tốn 😀

– Qua Thái làm giấy cho xe máy trước:
+ Có người hướng dẫn chỗ photo Passport, cà-vẹt xe rồi điền vào giấy mua bảo hiểm của công ty Indara Insurance Public: 150B.
+ Xin tờ giấy Arrival card Thai Immigration Bureau rồi tự điền thông tin vô, nhớ điền chữ in hoa.
+ Làm thủ tục xuất cảnh cho người & xe chung một chỗ: người 100B + xe 100B. Ai đi một mình thì làm ở cổng trong tòa nhà hải quan cho mát mẻ.

 

Thái Lan: Lịch sự và đàng hoàng mà cứ ngỡ…

Cửa khẩu Vang Tao của Lào khá nhộn nhịp và có vẻ cũng hơi bát nháo, dựng đại chiếc xe chạy mấy ngày đường đầy bụi rồi vào làm thủ tục xuất cảnh xong qua tới cửa khẩu Chong Mek mà trong bụng cũng không biết vụ xe cộ thế nào. Gặp được một anh hải quan Lào biết tiếng Việt chỉ chỗ dựng xe rồi một người đại diện vào hỏi thông tin. Tui với một ông nữa cùng vào hỏi, lần này có kinh nghiệm hơn chút đỉnh nên đi thẳng vô ngay chỗ có xe chạy qua rồi hỏi luôn.

Ấn tượng đầu tiên với cán bộ bên Thái là lịch sự, nhiệt tình, tiếng Anh tốt. Bác cán bộ ra khỏi chốt hướng dẫn rồi dắt tui vô tới trong phòng photocopy giấy tờ để mua bảo hiểm luôn, trong này có một cậu đứng photo rồi điền thông tin giúp luôn, chi phí hết 150B, đang đứng đợi thì đâu có thêm bà cán bộ khác vô nói gì đó bằng tiếng Thái xong cái đòi tui 300B mới được, tui tức mình chạy ra ngoài kêu bác cán bộ vô thì mới êm xuôi. Khúc này do không có hóa đơn nên tui cứ tưởng là trả 150B cho tiền giấy mực nên cũng hơi buồn, nhưng mà về coi lại hình thì mới thấy rõ ràng, hóa ra mình hiểu lầm mất rồi, mai mốt có qua đây chơi nữa gặp ổng mời điếu thuốc mới được. Bởi vậy có làm giấy tờ gì thì cứ nên chụp lại một bản vừa để tiện khi cần phải xem lại thông tin mà vừa để lưu lại nếu có cần phải nộp trả lại.

Lo giấy tờ cho xe xong xuôi thì tới người. Tự điền thông tin vào tờ Arrival card – Departure card, vẫn chú ý là phải điền chữ in hoa và điền từng chữ một vào đúng các ô trống vạch sẵn, chắc là họ có hệ thống quét thông tin tự động nhận dạng chữ viết nên hơi phức tạp một chút. Cần phải điền hết toàn bộ các thông tin, kể cả Address in Thailand là địa chỉ chỗ dự định ở nữa, hỏi mấy cái này đúng lắm phải biết chứ không lẽ qua xứ người ta mà ngủ công viên hay bến xe, mấy cái này thì nên chuẩn bị sẵn ở nhà để qua đó chỉ cần điền vô thôi.

Xong thì đánh thêm phần khảo sát nữa cho đẹp, tui thì cứ me mục đích qua là Business với Holiday, còn Yearly income thì quất đại 80,001 and over luôn cho sang, bên này anh là Triệu phú Việt Nam Đồng chứ giỡn hả, tháng nào thu nhập bèo bèo cũng phải hơn sáu số nhe, tám chục ngàn chỉ là muỗi thôi nhé!

Chứng minh cho mấy bác cán bộ thấy tui quỡn quỡn nên xách xe qua chơi chút dìa thôi chứ chả thèm ở luôn đâu nên mấy ổng cũng nhiệt tình lắm, đóng dấu rẹt rẹt rồi kêu dòm mặt vô webcam để chụp tấm hình kỷ niệm qua Thái – chụp hình nhận diện đó, bình tĩnh như chụp hình làm CMND thôi, đừng có chu mỏ phùng mang trợn má nghen – xong rồi thu 100B cho xe và 100B cho người rồi mở cửa phòng, cầm giấy qua phòng hải quan kế bên chỉ đưa vô làm thủ tục tiếp. Bên hải quan thì cũng dễ chịu, hỏi xe màu gì rồi chỉ chỗ ký tên là xong. Ngoài trừ giấy mua bảo hiểm photo lúc nãy thì các giấy tờ đều có đóng dấu đỏ, ký tên, in ấn rõ đẹp, có song ngữ Thai – English. Nói chung là dòm cũng ưng bụng lắm

Giấy tờ xong xuôi thì bác cán bộ cũng rãnh tay, ra đứng ngoài hút thuốc – hình như ổng cũng khoái hút – tui lại đứng tán nhảm với ổng, xong ổng chỉ phải chạy xe bên tay trái, chỉ bật đèn, chạy chừng bao nhiêu thì vô tới thành phố… Vừa nói tiếng Anh vừa múa tay minh họa rất dễ hiểu, y như mấy ông thầy Mỹ dạy tiếng Anh mà qua ở được mấy năm rồi. Tui cám ơn rồi chào ổng lên đường, thấy ổng lúc nào cũng cười cười hết sức thân thiện. Sau ông chủ đổi tiền ở Pakse thì ông cán bộ này cũng làm tui khoái ghê, giờ này ngồi kể mà cũng còn nhớ cái cảnh ổng mở cửa phòng chạy ra ngoài đứng nghiêm làm mẫu cách dòm vô webcam chụp hình cho người ta xong cái chạy vèo vô.

Welcome to Thailand! Vậy đấy, chưa thấy cảnh đẹp nhưng vừa vào Thái Lan đã mang đến cho tui thiện cảm tốt rồi!

Đường 217 (Sathit Nimankan Rd) nếu so sánh thì chỉ ngang tỉnh lộ bên mình nhưng xe chạy cứ như cao tốc vậy, xe máy tui chạy sát trong lề, kéo 60-70 mà xe hơi ở 2 lane bên ngoài cứ vượt qua nghe xèo xèo. Nhiều đoạn vắng ra thử một lane kéo lên cả trăm cây chuối phê lòi, bảo sao ở đây đến anh chàng bán CD dạo mà còn chạy CBR, mấy chiếc Wave Thái chỉ để kéo xe bán kem với bán hủ tíu thôi.

Nhiều đoạn không có đèn đường, lâu lâu thấy đường dân sinh dẫn vô nhà y mấy con đường ở quê mình, chỉ khác duy nhất là xe hơi chạy nhiều và nhanh dữ quá.

Một góc hồ Sirindhorn, hồ này rộng lắm, có nhiều đoạn cũng đẹp nhưng mà đường xe chạy nhanh quá trời nên dừng lại chụp hình cũng hơi bất tiện.

Ghé vô đổ xăng, tiếp tục hỏi đường vô tp. Ubon Ratchathani vì thấy có một đoạn đường cao tốc High way 24 nên không biết xe máy có đi được không. Hỏi mấy người mà cũng không có câu trả lời khả lắm cho xe máy, nhớ có đoạn tui mon men lại gần bác tài đang đậu chiếc bán tải nghe điện thoại, thấy tui ổng cũng gác điện thoại nhiệt tình chĩ trỏ bằng tiếng Thái, một hơi hai bên không bên nào hiểu nhau bèn lấy giấy vẽ. Cũng xuôi xuôi nên mọi người quyết định vòng lên đường 231 để vào thành phố nhưng vẫn ấm ức chưa biết chắc là đường cao tốc thì chạy xe máy được không.

Giờ về rãnh rỗi mở Google Maps coi thử ai dè có cả Street View luôn, thấy hình chụp xe máy chạy rần rần, rồi hôm bữa nhân nói chuyện với ông anh đạp xe lòng vòng ổng cũng xác nhận đường cao tốc bên Thái có thể đi xe máy được hết, chỉ có cấm xe đạp nên phải kiếm đường dân sinh gần đó để đi thôi. Đúng là đi chuyến này xong về biết được nhiều thứ ghê.

Vô tới thành phố Ubon, đường này không phải đường cao tốc chạy ngang TP. mà xe cộ chạy cũng quá trời quá đất. Thấy cái bảng BigC bự chần dần, rồi tới McDonald, rồi xe hơi chạy ào ào làm tui nhớ tới tới mấy vùng đồng quê trong phim Mỹ.

Xuống đường 212 quẹo vô con hẻm nhỏ yên tĩnh cách biệt với hàng tá xe cộ đang chạy ngoài kia, theo lời anh Thôi Kệ đã tra sẵn trên mạng thì kiếm được cái khách sạn Fundee 1 Mansion (18 Chayangkul 38, T. Naimuang, Muang Ubon Ratchathani, Thailand)

Mặc dù chỉ là hostel (hotel là khách sạn có cấp độ sao rõ ràng, còn hostel theo tui đoán là nó kiểu như drom nhưng chưa đủ chuẩn lên phân * thành hotel) nhưng khá sạch sẽ và hiện đại, còn thấy cả logo của TripAdvisor recommended nữa, vậy ngon rồi. Làm thủ tục scan Passport rồi đóng tiền xong lấy thẻ từ mở cửa phòng.

Ở hostel mà có thẻ từ, có TV cable, free wifi (bên này wifi thì nhiều khắp nơi nhưng không có cái nào miễn phí hết), nước nóng lạnh, tủ lạnh, bình nước sôi và mấy gói cà-phê uống liền, drap giường trắng sạch sẽ. Vậy là quá ngon rồi.

Xong rồi đi ăn, cái thành phố sát biên giới nghèo nhất ở vùng Đông Bắc Thái Lan (thật ra gần như cả nước luôn) mà trung tâm thương mại với fast food đèn đuốc sáng choang: McDonal, BigC, Ubon Square… Đi bộ dòm đã mắt xong tụi tui tấp vô xe hủ tíu – không thấy gõ – làm mấy tô cho giống người bản địa ở đây. Bên này có nhiều tiệm bán thuốc Tây mà làm cũng giống như mấy cái cửa hàng 24h vậy, còn cái 7 Eleven thì dọc đường cứ lâu lâu là thấy.

Nghe nói có chợ đêm ở U-Park thế là cả nhóm cũng quyết định cuốc bộ vài cây số đi thử, mặc dù hỏi mấy người mà ai cũng nghiệm hồi lâu rồi mới chỉ hướng.

Tới nơi dù mới có 10g 30 tối mà im ru vắng te, hàng quán dẹp hết trơn. Nghi chắc đây là lý do tại sao người ta nghiệm rồi mới chỉ, tối hôm sau vòng lại cũng y chang vậy luôn. Nhờ ra đi bộ lòng vòng mấy cây số nên mệt quá dìa ngủ phẻ ru.

Đèn tín hiệu giao thông ngã tư bên này có tới 8 lượt, màu xanh cho chạy thẳng và màu xanh cho quẹo. Vụ này hay, tránh được cảnh giờ cao điểm xe thì chạy thẳng xe thì quẹo dính nhau một cục ở ngã tư rồi tới lúc bật đèn cho hướng giao nhau chạy qua cầm chắc kẹt xe.

Dừng đèn đỏ

Bật roaming tốn quá thể, gọi mấy cuốc không cuốc nào quá 1 phút mà bị trừ gần 200 ngàn bác Hồ nên tui quyết định phải đi kiếm một cái SIM, hai nhà mạng DTAC với AIS thấy được dân du lịch khuyên nên mua. SIM bên Thái và bên Lào cắm vào nó hiện trên điện thoại mình đang ở khu vực nào luôn, cũng hay.

Bên này ăn chỗ nào cũng thấy có hũ đường, hũ đậu phộng giã nhuyễn với hũ ớt xay sa tế.

 

— Mục lục —

Đổi tiền chuẩn bị đi Thái – P.10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s