Đường tới The Taj Mahal

Ở Delhi thật ra cũng hay, ngoài chợ gia vị Khari Baoli thì cũng còn nhiều chỗ để đi coi lắm nhưng lần này thời gian không nhiều nên tui để dành mấy chỗ đơn giản kiểu này mai mốt có già yếu rồi có quỡn thì quay lại cũng được. Ấn tượng là bên […]

Chuyện bên sông Hằng

Thật ra, vậy thì cũng bình thường nhưng mà chuyện là cũng dòng sông đó mà khúc trên vậy còn khúc dưới cách tầm trăm bước chân thì người ta thản nhiên tắm rửa súc miệng như không, kế bên cái ông đang tắm có mấy bà múc nước đem về nấu ăn, có người còn đang nhào bột ngay bến sông nữa chứ. Ờ thì, cũng bình thường thôi mà 😀

Chuyến xe đò kỳ lạ xuống Varanasi

Tối đó tui nằm trong cái hộp trên xe, dòm qua mé bên kia thấy có cô phụ nữ quấn sarees ngồi ở trỏng rồi mấy tay đàn ông rậm râu chốc chốc lại ngồi trước cửa hộp cười nói huyên thuyên, tay nào tay nấy tướng như như con trâu đen ngồi trễ hết cả cái quần jean lòi nguyên cái mông đen nhẻm lốm đốm lang beng, có tay lại chui vào trong nữa, chốc chốc lại nghe tiếng cô phụ nữ kia mà tui chả hiểu là cổ cười hay kêu la nữa. Làm tui cũng sờ sợ, rồi tay nằm hộp bên trên lại gõ kiếng tui chỉ chỉ vô đó nói gì đó, tui hỏi nó có biết tiếng Anh không mà nó chả hiểu gì.

Hình như trên xe có mỗi thằng Asean tui lạc loài.

Varanasi: Ai rồi cũng chết thôi, tiền nhiều để làm gì?

Theo lẽ thường trước nay, tui sẽ kể chuyện loanh quanh từ ngay chỗ New Delhi đi xuống Agra rồi nằm cả đêm tới gần trưa trên chuyến xe bus kỳ lạ đi xuống Varanasi rồi lại bị lùa gà tiếp ngay cái xứ linh thiêng mà hàng năm có tới mấy triệu người tín ngưỡng đổ về đây. Họ cầu mong an lành, cầu mong tiền tài hay cầu mong gì ở một cái xứ sở mà hở ra là nhăm nhe lùa gà mỗi khi có cơ hội?!

Lòng vòng ở Old Delhi: đi chợ gia vị

Tới thì tới New Delhi nhưng mà tui chạy vô trong Old Delhi ở cho gần gũi với local people chứ mất công bay gần 8 tiếng qua bên đây mà ở ngoài chỗ giàu sang uống Cô-ca ăn Burger thì thôi ở nhà cho sướng chứ đi chi cho cực. Tui ở trong cái […]

Làm quen với đặc sản xứ Ấn: Lùa gà, lùa khắp nơi

Bước xuống phi trường quốc tế Indira Gandhi quá nửa khuya, đứng xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh mòn mỏi, may mà đi chuyến này có mình ên nên chả có hành lý ký gửi gì, chỉ nhõn mỗi cái balo trên lưng nên cũng đỡ. Xin e-Visa giờ qua đây được ở 60 […]

Tui đi Ấn Độ

“Tui bị lùa gà ở Ấn Độ”, đây là cái tít ban đầu tui định kể về cái chuyến đi này nhưng mà sau đó trên đường về, ngồi tàu xe lâu quá không biết mần gì nên tui ngẫm nghĩ về xứ này, trước khi qua thì tui cũng nghe thiên hạ dặn nhiều về việc bị dụ tiền, về đồ ăn, về chỗ ị, về người ta, về mấy chỗ du lịch… Nhưng cuối cùng vẫn qua chơi cho biết, vì vậy nên đi hay không đi là do mình thôi, mình thấy vậy nhiều khi nó cũng không phải vậy tại mình qua mình nhìn vậy nên nói nó vậy thôi chứ mình có ở đó luôn đâu mà biết nó vậy 😀

Nên thôi, tới chừng về rồi quyết định không nên nói vậy. Ai tò mò thì cũng nên tự qua coi có phải vậy hông.