Lễ hội Loy Krathong ở Chiang Mai

Lần đầu tiên trong đời tui được thấy cảnh tượng hoành tráng đến thế, thiệt không bõ công ngồi xe bus 12 tiếng lên đây: người con gái cầm đèn, người con trai lui cui đốt cái tim đèn rồi giữ đèn cho tới khi hơi nóng làm căng phồng đèn rồi cả hai cùng […]

Đi đám giỗ

Đi đám giỗ, ghé đốt cây nhang, ở nhà kéo lại ngồi ăn bữa cơm chay, được non một cái bàn tròn, toàn người trong họ, quanh qua quẩn lại chỉ có các bậc cao niên và cận cao niên. Thành phần con nít trong mâm chỉ có mình tui với đứa em họ, chả […]

Về miền Tây, qua chín cửa sông, đi Côn Đảo

Tui không mấy tin lắm vào những chuyện huyền hoặc ma mị nhưng có một thứ trên đời tui tin đó là chữ duyên, càng đi thì tui càng thấy nó đúng, như việc tui lang thang gặp ông già bán dừa ở Miến Điện, hay chuyện ở Mã-Lai có ông Bụt không bọt xà-bông […]

Một thoáng Côn Đảo: “Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời”

Sáng qua, một sáng cuối tuần ướt át, Sài Gòn còn còn ướt đẫm vì trận mưa tối qua chưa kịp rút nước thì ngoài trời vẫn đang sụt sịt, nghe đài nói đang bão ngoài biển Đông. Rửa mặt qua loa vẫn còn sớm chán để đội áo mưa vác xe ra bon chen […]

“I’ve been waiting for a girl like you…”

Cao nguyên Bokor Ngắn gọn: hay quá, không nghĩ Campuchia lại có một nơi thế này! Hồi qua Mondulkiri là cũng thấy hay rồi, ai dè lại có một chỗ đầy sương mù, cứ ngỡ như Tây Bắc xa xôi vậy. Tượng thánh nữ Veang Kh’mau, casino, thánh đường bỏ hoang,… nhờ màn sương bao […]

Qua tới Cambodia

Vòng vòng quen thuộc với xứ mình có Campuchia, Lào, Thái Lan là dễ đi dễ đến dễ chơi mà mới đây Thái đã tăng độ khó khăn của việc mang xe nước ngoài vào lên gấp hơn 70 lần. Hai năm trước tui qua bển tốn tất tần tật hết 250 bath (https://goo.gl/584cM3), còn bây giờ nghe bác Khoa review (https://goo.gl/sdGDTg) thì mới thấy cũng an ủi phần nào vì đã qua đó rồi, không chắc tiếc chết mất 😀 Tính ra thì chỉ còn Campuchia với Lào thôi, bên Lào qua có vẻ cũng không rẻ mấy, còn Campuchia thì cũng được, có chỗ thì “cà-phê” 50 ngàn một lần một người, có chỗ thì cũng 50 ngàn mà cho cả ba người, lại còn trả Passport xong rồi mới xin cà-phê, thiệt tình, hiền gì hiền quá vậy, đóng dấu xong rồi, trả luôn Passport rủi tui hổng đưa sao 😀

Bận này đi lại chở về một mớ cảm xúc không đầu không đuôi, có khi là mấy dòng nghĩ bâng quơ dưới mưa đêm, có khi lúc giựt mình thắng dúi dụi trên con đường 33 chạy về Kampot giữa cái nắng chiều đổ lửa đầy bụi, trong cái sát na ấy tui tưởng mình chết tới nơi khi tự dưng thấy lù lù trước mặt cái đít xe khác chả biết do ngủ gục hay do ảo giác, rồi tui tự vả mấy cái cho tỉnh táo. Mấy bữa chạy loanh quanh như kiểu xả hơi đổi gió vậy, mang theo cái suy nghĩ vẩn vơ trên đường không hồi kết, chưa nghiệm được cái gì thì chớp mắt ngủ một giấc giật mình lại thấy trước mặt nỗi lo cơm áo gạo tiền mơ hồ của gần mười năm ở Sài Gòn mãi vẫn mì gói còng lưng trước màn hình. Đọc tiếp “Qua tới Cambodia”