Chuyện ở Miến Điện: Tắm Phật

Đi chùa tắm cho Phật

Ở Myanmar chùa với đền tháp la liệt luôn, lớn nhỏ đủ cả từ phố thị về cho tới nông thôn hẻo lánh xa tít mù vẫn thấy. Có một bài báo nào đó nói rằng thậm chí số lượng này còn nhiều hơn cả trường học nữa, vì thế nên số lượng sư sãi cũng vậy, đông hơn cả quân đội!

Bình minh ở đền Shwesandaw, Old Bagan

Đọc tiếp “Chuyện ở Miến Điện: Tắm Phật”

Chuyện ở Miến Điện: Mingalaba

Tết vừa rồi mọi thứ đều đã sẵn sàng cho chuyến đi này, nhưng rồi vì công việc mà đổ bệnh nên ngày cuối cùng quyết định bỏ, ở nhà. Tưởng là đã hết duyên với miền đất này rồi nhưng mấy tuần lễ sau lại thấy có vé giá rẻ, rồi mấy người bạn đường đi về kể nữa làm chân cẳng lại thôi thúc bước trên những con đường mới, thế là thôi kệ, cứ sống vui cái đã, tui lại lên đường, vẫn cái ba-lô và con BlackBerry quen thuộc làm bạn đường…

Thứ ba quyết định cuối tuần đi nên book vé luôn tới đâu thì tới, cũng y như những lần trước rất khó lòng để có thể vắng mặt khỏi cty dài ngày …xxx… (đoạn này hông biết kể lể than lở thế nào nên chép lại nguyên văn từ cuốn sổ ngàn dặm) rồi về lại tiếp tục lao vào cái vòng kiếm ăn nên cũng quên khuấy đi, nay coi lại mấy tấm hình lại chợt nhớ tới nụ cười hiền hậu sau câu chào Mingalaba, nhớ cái ngượng nghịu của cậu nhỏ mặc longyi ở đền Shwesandaw. Thế nên thôi kể, kể bâng quơ những gì tui còn đọng lại sau mấy trăm ngày trở về từ miền đất ấy.

Đọc tiếp “Chuyện ở Miến Điện: Mingalaba”

Đà Lạt: một ngày!

Cập nhật về Sinh Cafe những tháng cuối năm: Hôm trước nhờ tui thuốc cho mấy người bạn cũng dân chuyên đi bụi để đi thử nhà xe này, về bị complaint mấy chuyện như là tài xế/ phụ xe không thân thiện mấy, nói chuyện suốt (chắc ồn ào hổng ngủ được) chứ không thấy nhạc nhẹ, thô lỗ với khách nước ngoài, không có thái độ lịch sự: la lớn, đến trễ, wifi thì không có… Và nhờ giới thiệu thì tui mới biết thêm là giá vé ngày cuối tuần khác vé ngày thường như tui đi, cụ thể là mắc hơn 😀

Vậy có vẻ tui hên nên cảm nhận ban đầu khá tốt đẹp. Thêm mấy dòng thông tin cập nhật để bà con rộng đường tìm hiểu 🙂

Chả là hôm nọ lần quần ở cty mãi tới 9g tối, về nhà thì lại nóng chả ngủ được, thế là rủ ông anh lên Đà Lạt một chuyến, nói qua nói lại mãi mà ổng trăm công nghìn việc không sắp xếp được thế thôi lại mình ên: chạy ra Đề Thám ghé Sinh Cafe thử coi sao, còn thì đi, không thì cũng tiện đường ghé mần tô hủ tíu rồi về nhà.

Đó giờ đi Đà Lạt cũng nhiều lần mà toàn bằng xe máy, tính ra thì đây chắc lần thứ hai đi bằng xe không phải mình lái, lần đầu tiên thì cách đây hơn cả chục năm rồi. Bước vô văn phòng của Sinh Cafe, la liệt Tây ba lô đang ngồi, đông vui y chang như hồi tui ghé bến xe Aung Mingalar bên Miến Điện vậy, được cái Sinh Cafe thì rộng rãi sạch sẽ và có máy lạnh tốt hơn so với hãng xe JJ Express Bus, cũng là một hãng xe đường dài tốt và nổi tiếng ở bển, tranh thủ vài bữa quỡn quỡn sẽ kể chuyện đi xe bus bên Miến Điện 😀

Có vé, 15 phút sau khởi hành, chỉ cần tên và số điện thoại là xong, hết 159 nghìn đồng, khá chuyên nghiệp. Vậy là vòng ra công viên 23/9 cho anh bạn đường nghỉ ngơi trong khu của mấy anh TNXP, 1 ngày 2 đêm tốn có 14 ngàn. Bận về từ Đà Lạt, Sinh Cafe không có chạy đêm nên đi Thành Bưởi, cũng khá dễ dàng, cứ mỗi giờ là có một chuyến khởi hành, giá vé mắc hơn, chạy nhanh hơn. Có anh bạn ngỏ lời nên tui có mần một bảng so sánh nhỏ giữa 2 hãng xe theo cảm tính cá nhân ở cuối bài, bà con quan tâm thì coi.

Bước xuống Đà Lạt sau một chuyến xe đêm, hít căng tràn lồng ngực cái vị sương sớm của phố núi rồi quảy ba-lô lên tui bắt đầu tản bộ quanh Hồ Xuân Hương, ý định xách theo đôi giày lên đây chạy bộ từ tận năm rồi tới năm nay vẫn chưa thực hiện được.

Đọc tiếp “Đà Lạt: một ngày!”

Một mùa Đỗ mai nữa lại về

Năm rồi cũng độ xuân về tui có làm một vòng chớp nhoáng ra tận Bình Châu đơn giản chỉ để chạy, ăn mực hấp hành và ngó bông (bạn có thể coi hình “Đi qua mùa Đỗ mai” ở đây“Đi – dìa ngang – qua mùa Đỗ mai” ở đây). Nay cũng vậy, tuy rằng công việc có tạm ổn định hơn chút chút nhưng tui vẫn đang mệt mỏi với mấy khách hàng thuộc nhóm “ngon – bổ – rẻ” khi mà vừa phải đóng vai bridge software – business analyst – developer – coder – tester – supporter – IT help desk… Nó làm tui mệt mỏi và nhiều lúc tự hỏi tại sao mình lại cần phải làm như vậy, nhưng đa phần là không có nhiều thời gian để hỏi như thế!

Mà thôi, chuyện làm dâu trăm họ tui xin hẹn khi nào tui trả hết nợ ân tình xong quỡn quỡn tui sẽ biên ít dòng ghi lại… Gấp laptop lại, bảo sếp “có gì anh cứ PM, em không ngồi máy nữa”, cũng khởi hành lúc mặt trời vừa đúng ngọ, lần này thì nhịn luôn cơm trưa vì ghé B’s Mart định làm một bữa trưa tốc hành nhưng mà cũng quá trời dân văn phòng đang xếp hàng nên mua vội chai nước và ít đồ khô rồi nhắm hướng phà Cát Lái mà lên ga.

Đọc tiếp “Một mùa Đỗ mai nữa lại về”

Từ Sài Gòn đi Đà Lạt bằng đường nào được?!

Ban đầu tui tính kể về một cái gì đó rất Đà Lạt trong tui nhưng mà chắc chưa đủ hoặc do tui vẫn còn trần tục quá nên cứ lần lữa mãi chả rặn ra được cái gì cả, vì ngoài cái lần đầu tiên lên Đà Lạt thời mới vừa biết gallant hết giành ăn với con gái thì sau này tui có điều kiện vòng lên vòng xuống Đà Lạt được mấy lần, cũng qua vài mùa hoa, mấy cơn mưa… Lần nào ghé Đà Lạt cũng cảm giác thấy nhè nhẹ chầm chậm kiểu như vừa quen quen mà cũng lạ lạ… Nói chung là cũng khoái khoái ấy.

Thế đấy, cảm xúc nó cứ hằm bà lằng kiểu như sáng sớm tui ghé cà-phê Tùng uống ly chanh đá chua chua lạnh ngắt rồi kêu thêm ly cà-phê sữa nóng nữa, sau đó ra ăn ổ bánh mì xá xíu cay xè. Vì vậy nên tui để dành cảm xúc cho một dịp khác đầy đủ hơn.

Chuyện giờ đi Đà Lạt bằng đường nào cũng khá hay ho trong bối cảnh hiện nay đường nào cũng thi nhau mở rộng với nâng cấp, mà thiệt ra là năm nào cũng có cả mà ít khi thấy yên ổn được lâu, chẳng rõ do chiến lược làm kiểu cuốn chiếu hay do tỉ ti vấn đề khác xung quanh 🙂 Quay trở lại cái chuyện của tui, bài này với mục đích chia sẻ thêm vài con đường vòng vèo khác có thể lên được Đà Lạt nếu bạn cũng khởi hành từ Sài Gòn (hoặc đi ngang Sài Gòn) như tui, đổi món QL 20 nhàm chán đoạn qua địa phận Đồng Nai. Đọc tiếp “Từ Sài Gòn đi Đà Lạt bằng đường nào được?!”

Loanh quanh Đảo quốc Sư tử

Bữa hổm quỡn quỡn nên chạy ra Tân Sơn Nhất ngoắc tàu bay đi cho biết với người ta, trong bụng tính đi được thì đi hông thì qua CT Plaza coi phim Fast & Furious luôn cũng chả sao 😀 Mà thiệt là mém không đi được rồi, vì sau khi lòng vòng đi kiếm ra được cái quầy check in của hãng bay thì chỉ còn gần tiếng nữa nữa là tới giờ khởi hành, nhân viên nói không giải quyết, đứng tiu nghỉu xớ rớ tính dìa nên chắc ẻm thấy tội quá thành ra kêu lại cho lên “nếu anh chạy ra kịp cổng khởi hành thì đi, không thì thôi nha”. Vậy là vắt giò lên cổ mà chạy, cũng may là bữa đó mang đôi giày chạy bộ, lận đận với mấy món hành lý khi soi chiếu – do mấy lần qua cửa khẩu đường bộ khá dễ dàng nên quên khuấy mất an ninh hàng không phức tạp hơn nhiều – thì cuối cùng cũng lên tàu bay kịp lúc.

Singapore nhỏ xíu và khá là đắt đỏ, tuy nhiên không hẳn là phải tốn kém quá đỗi, ít tiền như tui vẫn kiếm ra nhiều thứ thú vị để coi và ăn cho biết. Tất nhiên là các khu như USS, Sentosa, Bird Park, Night Safari… và mấy món đặc sản đều ngốn khá nhiều tiền nên phải bỏ qua. À, còn một chuyện nữa là hải quan bên này có vẻ khắc khe nên tui đã được trải nghiệm màn hỏi cung ngẫu nhiên (random security check) khi đi từ Malaysia về lại Sing làm tốn gần một tiếng đồng hồ cho mấy màn hỏi đáp, ký giấy, lấy dấu vân tay, đếm tiền, quay video trả lời câu hỏi… và hơn phân nửa thời gian đó là đợi họ kiểm tra thông tin. Mà vụ nhập thông tin rồi đợi máy kiểm tra & trả kết quả – tui đoán thế – có vẻ lâu lắc quá trời, cả ở cửa khẩu sân bay VN và Sing, chắc kết nối đến cơ sở dữ liệu an ninh cũng không chừng 😀 Bên Malay thì có vẻ nhanh hơn chút và hải quan cũng khá dễ dàng, không xét hỏi gì cả dù tui sáng đi chiều về. Nhớ hồi tui đi mấy cửa khẩu đường bộ bên Cam, Lào, Thái chỉ cần điền thông tin, nộp lệ phí rồi đóng dấu pặc pặc là xong, khá nhanh chóng.

Thôi vụ đó để kể sau, giờ tui kể mấy chỗ ít tiền tui ghé, nhớ chỗ nào thì kể chỗ đó. Ban đầu không tính nhưng sau đó thấy cũng nên ghi lại một số gạch đầu dòng rõ ràng để bà con nào cần đi có cái tham khảo cho lẹ với mai mốt tui có cần kiếm thì cũng dễ:

– Đi máy bay thì nhớ kiểm tra kỹ lưỡng các vật dụng đem theo, đồ bén nhọn thì nên để ở nhà, trên người không nên có nhiều vật dụng kim loại (dây nịt, móc chìa khóa, giày đế sắt) để qua cửa quét không bị kêu mắc công vòng ra vòng vô cởi tới chừng nào hết kêu. Bà con chuyên nghiệp đi tàu bay thì không nói, chứ tui chuyên đi bụi nên lận hàng nóng hàng lạnh đủ thứ hết nên kêu te te vui lắm 😀
– Để nhập cảnh vào Singapore thì bạn phải điền vào tờ giấy thông tin, cũng với các thông tin cơ bản như: Fullname, Passport number, Address in Singapore, Contact number… So ra thì tờ này thấy điền đầy đủ thông tin hơn so với Thailand: có thêm mục Flight no/ Vessel name/ Vehicle no, Last/ Next city/ Port of embarkation before/ after Singapore. 3 câu hỏi Yes/ No: Have you been to Africa of South America during the last 6 days, Have you ever used a passport under different name to enter Singapore, Have you ever been prohibited from entering Singapore.
– Tới cửa Immigration đứng xếp hàng đợi tới lượt, ở ngay hàng đợi có cái lằn vạch, phải đứng đợi sau vạch đó.
– Đi tới chỗ Customs lấy hành lý và bỏ qua cái máy soi.
– Không tốn đồng nào cả!

* Chú ý: điền thông tin nhớ điền từng chữ vào từng ô trống, không để ý thì gặp cán bộ khó tánh là dính ngay!

Bãi giữ xe của Tân Sơn Nhất giờ không thèm giữ xe qua đêm nữa, họ căng cái ban-roll chần dần thông báo và nói không chịu trách nhiệm nếu cứ để đại, còn kêu gởi ở đâu thì chẳng ai thèm nói gì cả! Tui hỏi anh security (ở bến xe thì chắc kêu bằng bảo vệ, còn bên này chắc kêu bằng an ninh phi trường nghe sang hơn) thì ảnh bảo cứ gởi đại, đừng có nói để qua đêm. Tui cũng chột bụng, rủi tối có cha nào chơi ác dắt đi bán thì chắc về tui treo giò luôn nên đành phải lủi qua bên CT Plaza kế bên để gởi.

Đọc tiếp “Loanh quanh Đảo quốc Sư tử”

Về nhà đi cày thôi – P.14 và hết!

Thấy cô này bán côn trùng bỏ bịch nên ăn thử cho biết. Nhộng thì béo béo, ăn cũng ngon, nhưng mà chiên lên không còn nhiều “sữa”, còn dế thì cũng bình thường, bọ hung thì hơi hăng một chút ăn không ngon miệng bằng, chắc do chế biến chưa tới.


Đọc tiếp “Về nhà đi cày thôi – P.14 và hết!”