Con chim của Langkawi

Đường sá bên này quá tốt, đẹp không có gì để bàn cãi. Mặc dù thiên hạ toàn phi cả trăm cây/ giờ nhưng có vẻ ý thức giao thông của họ tốt hơn nên sau một ngày chạy xe tui vẫn thấy rất yên tâm.

Mò mãi cũng kiếm được cái chỗ ngủ đặt qua Booking, chỗ này đúng hay luôn, đang phi ào ào trên đường nhựa cái quẹo vô chạy ngoằn ngèo loanh quanh trong đường đá, xung quanh thì tối thui, lập lòe vài ánh đèn vọng lại chả biết là nhà hay xe, không đoán nỗi gần hay xa. Tui nói thiệt, tui đi một mình là tui hổng có mướn mấy chỗ kiểu vầy đâu, tối ngủ mình ên quen rồi, hổng thích ngủ hai mình ở xứ lạ đâu 😀 Đọc tiếp “Con chim của Langkawi”

Chuyện ở Langkawi (tiếp)

Tui có cái tật xấu là hứng lên kể tới nửa chừng thì bỏ ngang hông, bị nói hoài mà chưa có sửa được. Nhân ngồi tán dóc với mấy người bạn đường thì bị nhắc tiếp, nhắc thì nhớ, nhớ thì kể nữa 🙂

Hôm trước đang kể tới khúc Đi coi đại bàng.

Chạy chút nữa thì điện thoại báo chuyển vùng qua tới Thái Lan luôn, ngoài đây mênh mông vầy chả biết biên giới chỗ nào

Quẹo vô cái động dơi, lưu ý không quánh flash trong này nghen. Hơi hôi một tẹo, nhưng cũng ngắn, tầm trăm mét thôi, cũng đá cũng thạch nhủ, đem so sánh thì chắc không so được với mấy cái động nhà mình đâu 😀

Đọc tiếp “Chuyện ở Langkawi (tiếp)”

Trở lại Cambodia: Mondulkiri xứ lạnh giữa miền nắng nóng

Con đường đất đỏ Tuần Tra Biên Giới hằn vệt lún sâu của các loại xe bốn bánh chạy xuyên qua giữa rừng cao su già đang mùa thay lá, nhiều đoạn lá đỏ đẹp lạ thường, có đoạn nghe văng vẳng tiếng đì đùng xa xa chẳng phân biệt nỗi tiếng pháo hay tiếng súng nghi ở một trường bắn nào đó của quân đội. Hầu hết những lô cao su này đều có bảng cấm vào, kể cả đối với chăn thả gia súc nên tuyệt nhiên không thấy một bóng người hay súc vật.

Đọc tiếp “Trở lại Cambodia: Mondulkiri xứ lạnh giữa miền nắng nóng”

Trở lại Cambodia: Tình miền Tây nơi vùng biên

Tranh thủ chiều muộn chạy luôn đỡ đoạn nào hay đoạn nấy, vì Tết cũng được nghỉ có mấy bữa người phải về nhà người còn quay lại làm nên thời gian cũng không dư giả mấy, dự định tìm chỗ nào đó ngủ hoặc hạ trại gần cửa khẩu để sáng dậy làm thủ […]

Langkawi: Đi coi đại bàng

Sáng dậy sớm ra biển Malacca coi thử, ở Saigon ngủ cỡ nào thì ngủ chứ đi chơi tui luôn tâm niệm mình đã nhịn ăn gom tiền tới đây thì kệ nó để dành dìa nhà ngủ, ráng chút xíu thôi. Mà việc bò dậy sớm có nhiều cái hay lắm, từ chuyện ít người không đông đúc cho tới cuộc sống của người bản xứ diễn ra một cách rất tự nhiên như không hề có đám khách du lịch xô bồ khi mặt trời đứng bóng, cảnh thì tất nhiên đẹp rồi!

Đọc tiếp “Langkawi: Đi coi đại bàng”

Malaysia: Hành trình đi kiếm dép Lào 5 Mã kim

Cái phòng nè, chơi sang không thèm ngủ chung như dorm: 60 đồng/ đêm, thêm 15 đồng nữa thì lấy remote máy lạnh xài. Ổ cắm điện ba chấu chuẩn Anh (Type G), có công tắc. Nhìn hơi rườm rà, chắc là mắc hơn chuẩn ổ cắm bên xứ mình rồi, làm phức tạp quá mà.

Đi ăn, kế bên luôn, có cái quán Queen Cafe nhìn cũng hay. Chủ quán kêu là “be yourself, there’s no one better“, ý là xõa đi, khoái gì thì ăn hết đi khỏi cần tiếc của như thằng/ con nào hết đó!

Đọc tiếp “Malaysia: Hành trình đi kiếm dép Lào 5 Mã kim”

Chào Langkawi

Langkawi là một quần đảo gồm 99 hòn đảo, sát biên giới với Thái Lan (Phukhet). Nếu như Penang là một vùng đất của sự cổ kính, của di sản thì Langkawi là một nơi trái ngược với núi rừng, với mấy quầy bar nhỏ bên bờ biển và tất nhiên bia rượu thuốc lá thì rẻ như ở thiên đường vậy vì mọi thứ ở đây đều miễn thuế.

Ở đây không có bus cũng không có mấy chiếc xích lô trishaw, nên ngoài việc mướn xe đạp xe máy tự chạy thì chỉ duy nhất có một hãng taxi quốc doanh. Mua vé ngay tại sân bay và đi với chiếc xe to đùng cổ lỗ sĩ.

Đây là cái biên nhận đi Teksi, tiếng Malay theo tui thấy kiểu viết sao thì đọc vậy thôi.

Đọc tiếp “Chào Langkawi”