Malaysia: Hành trình đi kiếm dép Lào 5 Mã kim

Cái phòng nè, chơi sang không thèm ngủ chung như dorm: 60 đồng/ đêm, thêm 15 đồng nữa thì lấy remote máy lạnh xài. Ổ cắm điện ba chấu chuẩn Anh (Type G), có công tắc. Nhìn hơi rườm rà, chắc là mắc hơn chuẩn ổ cắm bên xứ mình rồi, làm phức tạp quá mà.

Đi ăn, kế bên luôn, có cái quán Queen Cafe nhìn cũng hay. Chủ quán kêu là “be yourself, there’s no one better“, ý là xõa đi, khoái gì thì ăn hết đi khỏi cần tiếc của như thằng/ con nào hết đó!

Đọc tiếp “Malaysia: Hành trình đi kiếm dép Lào 5 Mã kim”

Chào Langkawi

Langkawi là một quần đảo gồm 99 hòn đảo, sát biên giới với Thái Lan (Phukhet). Nếu như Penang là một vùng đất của sự cổ kính, của di sản thì Langkawi là một nơi trái ngược với núi rừng, với mấy quầy bar nhỏ bên bờ biển và tất nhiên bia rượu thuốc lá thì rẻ như ở thiên đường vậy vì mọi thứ ở đây đều miễn thuế.

Ở đây không có bus cũng không có mấy chiếc xích lô trishaw, nên ngoài việc mướn xe đạp xe máy tự chạy thì chỉ duy nhất có một hãng taxi quốc doanh. Mua vé ngay tại sân bay và đi với chiếc xe to đùng cổ lỗ sĩ.

Đây là cái biên nhận đi Teksi, tiếng Malay theo tui thấy kiểu viết sao thì đọc vậy thôi.

Đọc tiếp “Chào Langkawi”

Malaysia: Ông Bụt không bọt xà-bông dắt đi kiếm xe bus

Vì đã có trải nghiệm đầu tiên về xe bus rồi cả đám quyết định đặt Grab đi cho sướng. Đấy, đây là cái lợi thứ nhất của chuyện đi chơi có băng đảng đó. Trời xui đất khiến thế nào mà con đường bự chà bá, lại có cái hotel Red Inn Court nổi tiếng sát bên cái Broadway Budget Hotel cũng bự chà bá luôn mà tài xế kiếm hổng ra, lòng vòng một hơi thấy gần trễ tới nơi nên lại quay ra đi xe bus mà ngặt nỗi cũng hổng biết xe bus ở đâu mà kiếm luôn. Thấy cứ chạy ngời ngời đầy đường vậy mà tới chừng kiếm thì mới thấy cảnh!

Hỏi bà con xung quanh thì người hổng biết, người chỉ ngược lại, đang xụi râu vì sắp bể kèo tới nơi rồi thì Bụt xuất hiện, không có bọt xà-bông như trong Tấm Cám, Bụt này ăn vận hết sức bình dân khuôn mặt nám đen vì khắc khổ xuất hiện và hỏi:
– Bus hả?
– Dưới này nè, đi thẳng, quẹo vô đường Jalan Kampung Kolam nè.
– Đi theo tao nè, tao cũng bắt xe bus nữa. (Thấy mày lớ ngớ kiếm Kampung Kolam tao mắc mệt, chắc Bụt nghĩ thế!) Đọc tiếp “Malaysia: Ông Bụt không bọt xà-bông dắt đi kiếm xe bus”

Một vòng Penang: Thị thành yên bình

Lebuh tức là Street trong tiếng Anh đó, mới đầu qua cũng lạ, sau thì quen dòm cái nào cũng có lebuh là biết ngay. Còn cái Jalan sehara này là đường một chiều, mới đầu đọc tưởng chỉ vô cái đền thờ nào đó không thôi. Đường bự thì kêu bằng lebuh, đường nhỏ kêu bằng lorong. Cũng hao hao như Singapore, phân chia rất quy củ và logic!

Đền thờ củ hành, tạm thời cứ dòm hình dáng mà đặt tên vậy, qua bên này tui bắt đầu thấy hơi hoang mang vì có mấy kiểu đền mà dòm vô hổng biết theo trường phái nào hết trơn, thà như Myanmar đi, mấy ngàn cái nhưng theo một trường phái nên cũng đỡ. Còn đàng này kiểu như bạn bước vô coi mà lớ ngớ hổng biết nhà này của ai, nên Hi Mr. Phật hay Lạy thánh Ala vậy!

Đọc tiếp “Một vòng Penang: Thị thành yên bình”

Penang, thành phố không bia rượu

BB Q10 + bản đồ offline, có vẻ con này GPS ổn hơn Z10. Nhiều khi cũng đắn đo muốn kiếm một cái máy tính hay cái tablet nào đó vác theo để “rủi có gì” mà thật ra mình cũng chả biết có gì là có gì, mình con Q10 này thôi cũng dủ rồi, thấy đủ là đủ mà.

Trên đường đi không kiếm mà gặp, đặc sản của Penang đó, kế hoạch của ngày mai chỉ nhiêu đây thôi 😀 Mấy cái hình này cứ mỗi con đường lại có một hai cái nên mới kêu bằng “street art”, thế nên cứ phải trang bị một cái bản đồ để đi kiếm mới dễ, ngoài chuyện in đẹp dễ coi dễ kiếm thì mấy bạn này còn làm cả một cái app trên điện thoại nữa, rất ư là tiện dụng.

Đọc tiếp “Penang, thành phố không bia rượu”

Penang, tưởng nhỏ mà lớn

Làm thủ tục khá đơn giản, chỉ cần chụp hình, lấy vân tay, không cần phải điền thông tin như bên Thái Lan hay Singapore. Đóng dấu Passport xong thấy của ông anh lại dán thêm cái tem nhỏ nữa, trong khi của mình không có, tò mò dòm thử thì thấy trên dấu có dòng “Permitted to enter and remain in West Malaysia and Sabah for…” cũng lạ lạ, vậy còn East Malaysia ở đâu nhỉ có gì lạ mà hổng cho vô? Đem cục tò mò đi lòng vòng chơi mấy bữa xong dìa nhà hỏi Google thì mới biết West Malaysia là Malaysia bán đảo, một phần của Bán đảo Mã Lai chia cho 3 quốc gia: cực nam Myanmar, miền nam Thái Lan và Tây Malaysia.

Malaysia còn một phần lãnh thổ nữa bị chia cắt bởi biển Đông và cũng nằm ở phía đông của Malaysia bán đảo luôn, bên này còn 2 bang Sabah và Sarawak, nghe Wikipedia nói là họ có quyền tự chủ nhiều hơn đáng kể so với các bang khác ở Tây Malaysia, điển hình là chính sách kiểm soát nhập cư riêng.

Còn chuyện dán thêm miếng giấy thì bó tay, vẫn chưa biết tại sao mình không có. Hai lần ở hai cửa khẩu khác nhau đều như thế 😀

Cả bọn ra bắt xe bus 401E từ phi trường quốc tế Penang về George Town để ghé hô-teo với cái tên rất sang Little India Heritage Villa, đã đặt trước trên Booking. Bus bên này cũng khá sạch, tuy rằng không hiện đại như bên Singapore nhưng trình độ nài xe của tài xế thì chắc bá đạo hơn nhiều, ông nội mẹ ơi, có hơn hai chục cây số mà lão tài xế hết bo cua rồi xào chẻ rần rần, suốt hai giờ bay tui chưa có ăn gì ráo rọi mà cũng muốn phun trào mấy lần.

Tới bến là mừng thấy bà thấy tía, ông bạn đồng hành của tui cũng vậy, khỏi cần biết gần tới hay chưa cứ bay xuống hít thở không khí cái đã rồi tính gì tính.

Đọc tiếp “Penang, tưởng nhỏ mà lớn”

Malaysia: “Live a life you will remember”

Lại một chuyến đi nữa, ba bốn tháng mới đi đâu đó một lần, kể với bạn, bạn nói tui “đi gì mà đi quài dzậy”. Ngó qua đồng bọn, ông kia chuyến này còn chưa đi nữa mà chuẩn bị chuyến tháng tới rồi, thôi tặc lưỡi cuộc đời là vậy mà, nghĩ đủ thì chắc sẽ đủ thôi, như lời ông già đen đúa queo quắt bán dừa dưới cái nắng chói chang ở Miến Điện “enough is enough”!

Ừa, thế thì cứ sống thôi, nghĩ nhiều chi cho mệt khi mà bữa nay còn chưa biết lát nữa ăn gì thì lo năm ba bốn mươi tuổi gì đó có vẻ hơi xa. AirAsia đang có đường bay thẳng từ Sài Gòn qua tới đảo Penang luôn, lại rẻ nữa, không cần phải xuống Kuala Lumpur chi cho đông đúc, a-lê-hấp, đi thôi!

Có một chuyện là giao dịch bằng Visa với AirAsia bị trừ hết 12 Mỹ kim, trong khi nghe nói xài ATM nội địa (có Smartlink) chỉ bị trừ 50 nghìn ông Cụ thôi, sao vậy, sao kỳ thị phương thức thanh toán toàn cầu dzậy!

Đọc tiếp “Malaysia: “Live a life you will remember””

Chuyện ở Miến Điện: Tắm Phật

Đi chùa tắm cho Phật

Ở Myanmar chùa với đền tháp la liệt luôn, lớn nhỏ đủ cả từ phố thị về cho tới nông thôn hẻo lánh xa tít mù vẫn thấy. Có một bài báo nào đó nói rằng thậm chí số lượng này còn nhiều hơn cả trường học nữa, vì thế nên số lượng sư sãi cũng vậy, đông hơn cả quân đội!

Bình minh ở đền Shwesandaw, Old Bagan

Đọc tiếp “Chuyện ở Miến Điện: Tắm Phật”

Chuyện ở Miến Điện: Mingalaba

Tết vừa rồi mọi thứ đều đã sẵn sàng cho chuyến đi này, nhưng rồi vì công việc mà đổ bệnh nên ngày cuối cùng quyết định bỏ, ở nhà. Tưởng là đã hết duyên với miền đất này rồi nhưng mấy tuần lễ sau lại thấy có vé giá rẻ, rồi mấy người bạn đường đi về kể nữa làm chân cẳng lại thôi thúc bước trên những con đường mới, thế là thôi kệ, cứ sống vui cái đã, tui lại lên đường, vẫn cái ba-lô và con BlackBerry quen thuộc làm bạn đường…

Thứ ba quyết định cuối tuần đi nên book vé luôn tới đâu thì tới, cũng y như những lần trước rất khó lòng để có thể vắng mặt khỏi cty dài ngày …xxx… (đoạn này hông biết kể lể than lở thế nào nên chép lại nguyên văn từ cuốn sổ ngàn dặm) rồi về lại tiếp tục lao vào cái vòng kiếm ăn nên cũng quên khuấy đi, nay coi lại mấy tấm hình lại chợt nhớ tới nụ cười hiền hậu sau câu chào Mingalaba, nhớ cái ngượng nghịu của cậu nhỏ mặc longyi ở đền Shwesandaw. Thế nên thôi kể, kể bâng quơ những gì tui còn đọng lại sau mấy trăm ngày trở về từ miền đất ấy.

Đọc tiếp “Chuyện ở Miến Điện: Mingalaba”