[Lặng lẽ hoa cao nguyên – Trang Hạ]

[Lặng lẽ hoa cao nguyên – Trang Hạ]

Anh khoác áo đi xuống phố.

Gió nhiều, và rất nhiệt tình giật áo, giật mũ một kẻ đang đêm đi lang thang như anh qua các khuôn viên, các biệt thự giờ đang im lìm say ngủ. Bụi dã quỳ trên sườn dốc sẫm màu đi trong đêm tối, những rặng tối rung gật gù theo gió. Nếu là buổi chiều, hẳn những bông dã quỳ đã ánh lên những màu vàng cô độc, cái màu vàng ám ảnh mà khi xe lam đổ dốc rồi chậm nhịp đi vào phố, anh còn ngoái lại nhìn theo, giật mình sững sờ như vừa đi qua một lần nhớ nhung… Gió chạm những cái kim nho nhỏ lên má, lên mũi, êm và gai gai. Anh khép lại cánh cổng cũ kỹ, đi vào phố…
Đọc tiếp “[Lặng lẽ hoa cao nguyên – Trang Hạ]”